Sống đẹp đồng nghĩa với sống chậm
Chúng ta không thể chơi những thứ không thuộc về mình. Trở lại với chính mình bắt đầu từ nguyên tắc của sự cân bằng. Mọi stress từ quan hệ, tâm lý, công việc, đều do mất cân bằng, kể cả sướng quá, giàu quá cũng bị stress. Sống đúng, sống đẹp, trước hết là sống cân bằng.
Muốn thế, phải hiểu và nghe được chính mình, sống thực với chính mình, mới hiểu được mọi người, mọi thứ mới hài hoà. Bản năng cộng với tri thức, văn hoá sẽ giúp ta hiểu được mình, để có thể sống thật, chơi thật, chơi một cách tự trọng, tôn trọng người khác. Mà đã là văn hóa thì cần phải có thời gian, nếu không, chỉ là đồ giả. Chơi thật trước tiên cần tri thức, sau đó mới là tiền, là thời gian, là đam mê. Chơi thật cũng là một cách học. Vì trong quá trình chơi, tri thức, văn hoá sẽ được nâng lên.
Chuyện ăn, mặc, ở, đều thể hiện rõ cách chơi của mỗi người, rất cần sự sáng tạo, độc đáo, cá tính. Nhưng đa phần vẫn còn theo tâm lý đám đông, văn hoá đám đông, văn hoá hàng hiệu, “sô” ra bên ngoài cho người khác thấy, chứ không phải là làm cho mình thấy thoải mái thực sự, độc đáo thực sự. Trong kiến trúc cũng vậy, ít khi chúng ta nghe xem mình muốn gì với phòng ngủ, phòng tắm, mà chỉ lo thiết kế phòng khách hoành tráng, hoa mỹ.
Quá nhiều tiền đổ vào trang trí để khách đến xem khâm phục sự giàu có của người chủ, chứ không phải là khâm phục gu văn hoá. Tiền đôi khi là sự “tố cáo ngược”, càng giàu càng dễ lộ chân tướng. Trong quyết định mua sắm, nhiều người thường thích chọn xe to, đắt tiền, trong khi đường sá ở ta còn nhỏ hẹp, chỗ đậu xe chật chội…
Nhìn những dòng người châu Á xếp hàng mua hàng hiệu trong các chuyến đi du lịch nước ngoài mà đau xót. Văn hoá, nếu không được tiếp sức từ ngàn đời, chúng ta sẽ mất phương hướng trong cách chơi, cách sống.
Những vẻ đẹp xưa của chúng ta còn nhiều lắm, ở ngay trong cuộc sống hàng ngày đây thôi, quan trọng là chúng ta có nhìn ra, và có biết giữ gìn đúng cách.
Chúng ta đang bị mất cân bằng mọi thứ, từ niềm tin cuộc sống, tư duy, công việc. Trái đất không quay nhanh hơn, nhưng tất cả tồn tại trên nó thì đang quay với tốc độ chóng mặt, tạo thành một lực ma sát làm “bốc cháy” mọi giá trị. Cảm xúc đang bị đẩy xuống hàng thứ yếu, sự vô cảm mạnh tới mức cuốn theo tất cả những người còn đang do dự. Cái ác diễn ra một cách thản nhiên và ngây thơ. Bữa ăn gia đình đang dần mất đi, hàng quán ngoài đường thì mọc ra như nấm. Người ta ăn uống, chơi bời ngoài đường nhiều hơn, rất ít khi trẻ con được ngồi chung với bố mẹ trong một bữa cơm chiều. Những mối quan hệ cũng biến mất nhanh hơn, bạn ít, bè nhiều. Vòng đời của sản phẩm nghệ thuật cũng ngắn như các mối quan hệ. Người ta không nhớ nổi một bài hát, một bộ phim…
Càng ngày người ta càng ngồi với máy tính nhiều hơn, sống với thế giới ảo, vì không thể chia sẻ yêu thương với người khác. Cha mẹ cũng không chú ý giáo dục con như trước, ít thời gian dành cho con hơn, mà dùng tiền để giải quyết mọi thứ. Các phương tiện truyền thông cũng góp phần không nhỏ trong việc nhân cái xấu một cách nhanh chóng, thay vì lên án lại vô tình cổ xuý cho nó.
Quan trọng nhất là giữ được cái gốc, đó là gia đình. Mình phải biết yêu gia đình, chăm sóc, hy sinh, vun vén hàng ngày, để ý đến từng chi tiết, không thể mặc kệ được. Gia đình gắn với mình cả đời, không thể mang ra thể nghiệm. Phần lớn những cái người ta theo đuổi không thực sự cần cho mình, mà vì người khác. Sự lo toan về tiền bạc hiện rõ trên khuôn mặt con người, nhưng thực sự cuộc sống cần vật chất không nhiều lắm.
Tinh thần quan trọng hơn, điều đó không dễ nhận ra. Luôn giữ khoảng cách, tránh bị tác động trực tiếp bởi những quan hệ không cần thiết.
Sống đẹp đồng nghĩa với sống chậm
Chỉ có gia đình mới là giềng mối quan trọng để gìn giữ những hệ giá trị đã bị lãng quên, để biết giá trị của riêng mình, gia đình mình, dân tộc mình. Hãy trở lại với đời sống bình thường, những điều rất cũ, trở lại những giá trị bản thân. Người ta cần nhiều thời gian hơn để sống, chứ không phải để chết, tại sao chúng ta cứ lao về phía trước một cách thiếu suy nghĩ và mù quáng?
Sống đẹp đồng nghĩa với sống chậm. Hạnh phúc chính là chấp nhận sự cân bằng. Hãy chấp nhận hoạ phúc như nhau, hãy là bầu trời, đừng là những đám mây, vì mây có lúc đen lúc trắng, còn bầu trời luôn một màu xanh, hiểu được như thế thì mọi điều đều đơn giản. Trong sự nghỉ ngơi, càng gần tự nhiên càng tốt. Khi gia đình có cuộc sống như vậy, trẻ con cũng là những “chiến sĩ bảo vệ môi trường”, biết yêu thiên nhiên, nâng niu cây cỏ, thương yêu thú vật…
Những người đàn ông hãy trở về nhà vào những bữa cơm chiều, và những người phụ nữ hãy vào bếp để nấu những món ăn của tình yêu thương cho chồng con, cho bạn bè, chứ đừng xây bếp đẹp chỉ để… ôsin nấu. Chỉ cần như thế thôi thì sự giả dối đã giảm đi một nửa.
ST
Chúng ta không thể chơi những thứ không thuộc về mình. Trở lại với chính mình bắt đầu từ nguyên tắc của sự cân bằng. Mọi stress từ quan hệ, tâm lý, công việc, đều do mất cân bằng, kể cả sướng quá, giàu quá cũng bị stress. Sống đúng, sống đẹp, trước hết là sống cân bằng.
Muốn thế, phải hiểu và nghe được chính mình, sống thực với chính mình, mới hiểu được mọi người, mọi thứ mới hài hoà. Bản năng cộng với tri thức, văn hoá sẽ giúp ta hiểu được mình, để có thể sống thật, chơi thật, chơi một cách tự trọng, tôn trọng người khác. Mà đã là văn hóa thì cần phải có thời gian, nếu không, chỉ là đồ giả. Chơi thật trước tiên cần tri thức, sau đó mới là tiền, là thời gian, là đam mê. Chơi thật cũng là một cách học. Vì trong quá trình chơi, tri thức, văn hoá sẽ được nâng lên.
Chuyện ăn, mặc, ở, đều thể hiện rõ cách chơi của mỗi người, rất cần sự sáng tạo, độc đáo, cá tính. Nhưng đa phần vẫn còn theo tâm lý đám đông, văn hoá đám đông, văn hoá hàng hiệu, “sô” ra bên ngoài cho người khác thấy, chứ không phải là làm cho mình thấy thoải mái thực sự, độc đáo thực sự. Trong kiến trúc cũng vậy, ít khi chúng ta nghe xem mình muốn gì với phòng ngủ, phòng tắm, mà chỉ lo thiết kế phòng khách hoành tráng, hoa mỹ.
Quá nhiều tiền đổ vào trang trí để khách đến xem khâm phục sự giàu có của người chủ, chứ không phải là khâm phục gu văn hoá. Tiền đôi khi là sự “tố cáo ngược”, càng giàu càng dễ lộ chân tướng. Trong quyết định mua sắm, nhiều người thường thích chọn xe to, đắt tiền, trong khi đường sá ở ta còn nhỏ hẹp, chỗ đậu xe chật chội…
Nhìn những dòng người châu Á xếp hàng mua hàng hiệu trong các chuyến đi du lịch nước ngoài mà đau xót. Văn hoá, nếu không được tiếp sức từ ngàn đời, chúng ta sẽ mất phương hướng trong cách chơi, cách sống.
Những vẻ đẹp xưa của chúng ta còn nhiều lắm, ở ngay trong cuộc sống hàng ngày đây thôi, quan trọng là chúng ta có nhìn ra, và có biết giữ gìn đúng cách.
Chúng ta đang bị mất cân bằng mọi thứ, từ niềm tin cuộc sống, tư duy, công việc. Trái đất không quay nhanh hơn, nhưng tất cả tồn tại trên nó thì đang quay với tốc độ chóng mặt, tạo thành một lực ma sát làm “bốc cháy” mọi giá trị. Cảm xúc đang bị đẩy xuống hàng thứ yếu, sự vô cảm mạnh tới mức cuốn theo tất cả những người còn đang do dự. Cái ác diễn ra một cách thản nhiên và ngây thơ. Bữa ăn gia đình đang dần mất đi, hàng quán ngoài đường thì mọc ra như nấm. Người ta ăn uống, chơi bời ngoài đường nhiều hơn, rất ít khi trẻ con được ngồi chung với bố mẹ trong một bữa cơm chiều. Những mối quan hệ cũng biến mất nhanh hơn, bạn ít, bè nhiều. Vòng đời của sản phẩm nghệ thuật cũng ngắn như các mối quan hệ. Người ta không nhớ nổi một bài hát, một bộ phim…
Càng ngày người ta càng ngồi với máy tính nhiều hơn, sống với thế giới ảo, vì không thể chia sẻ yêu thương với người khác. Cha mẹ cũng không chú ý giáo dục con như trước, ít thời gian dành cho con hơn, mà dùng tiền để giải quyết mọi thứ. Các phương tiện truyền thông cũng góp phần không nhỏ trong việc nhân cái xấu một cách nhanh chóng, thay vì lên án lại vô tình cổ xuý cho nó.
Quan trọng nhất là giữ được cái gốc, đó là gia đình. Mình phải biết yêu gia đình, chăm sóc, hy sinh, vun vén hàng ngày, để ý đến từng chi tiết, không thể mặc kệ được. Gia đình gắn với mình cả đời, không thể mang ra thể nghiệm. Phần lớn những cái người ta theo đuổi không thực sự cần cho mình, mà vì người khác. Sự lo toan về tiền bạc hiện rõ trên khuôn mặt con người, nhưng thực sự cuộc sống cần vật chất không nhiều lắm.
Tinh thần quan trọng hơn, điều đó không dễ nhận ra. Luôn giữ khoảng cách, tránh bị tác động trực tiếp bởi những quan hệ không cần thiết.
Sống đẹp đồng nghĩa với sống chậm
Chỉ có gia đình mới là giềng mối quan trọng để gìn giữ những hệ giá trị đã bị lãng quên, để biết giá trị của riêng mình, gia đình mình, dân tộc mình. Hãy trở lại với đời sống bình thường, những điều rất cũ, trở lại những giá trị bản thân. Người ta cần nhiều thời gian hơn để sống, chứ không phải để chết, tại sao chúng ta cứ lao về phía trước một cách thiếu suy nghĩ và mù quáng?
Sống đẹp đồng nghĩa với sống chậm. Hạnh phúc chính là chấp nhận sự cân bằng. Hãy chấp nhận hoạ phúc như nhau, hãy là bầu trời, đừng là những đám mây, vì mây có lúc đen lúc trắng, còn bầu trời luôn một màu xanh, hiểu được như thế thì mọi điều đều đơn giản. Trong sự nghỉ ngơi, càng gần tự nhiên càng tốt. Khi gia đình có cuộc sống như vậy, trẻ con cũng là những “chiến sĩ bảo vệ môi trường”, biết yêu thiên nhiên, nâng niu cây cỏ, thương yêu thú vật…
Những người đàn ông hãy trở về nhà vào những bữa cơm chiều, và những người phụ nữ hãy vào bếp để nấu những món ăn của tình yêu thương cho chồng con, cho bạn bè, chứ đừng xây bếp đẹp chỉ để… ôsin nấu. Chỉ cần như thế thôi thì sự giả dối đã giảm đi một nửa.
ST

No comments:
Post a Comment