Sunday, September 7, 2014

"Nhói hoài rồi cũng quen.Nhớ hoài rồi cũng nhạt...

Cuộc sống và con người vốn dĩ luôn thay đổi; nhưng những ngọn gió không ngừng thổi bao giờ. Gió trời sao mà nắm lấy? Duyên giữa người với người; níu lại bằng gì đây? Thế nên Ra đi và Ở lại; đôi lúc chỉ là một mà thôi. Giống như việc bản thân đang ở một nơi mà lòng hướng về khoảng trời khác thì cho dù không dời chân đi; tự khắc chúng ta đã không thuộc về chốn-hiện-tại nữa rồi."
( đường hai ngả; người thương thành lạ )

No comments:

Post a Comment